Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu.
Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú. Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.
Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài.
Thật ra, có gì để mất đâu. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng.
Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi.
Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ.
Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.
Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe. Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho.
Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy.