Dù mẹ không bay, không bay đâu. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.
Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ.
Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.
Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng.
Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.
Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Anh đang hạnh phúc.
Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó.
Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ.
Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ.
Chúng là những kiệt tác. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Hai là bạn viết cái chuyện này.