Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.
Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn.
Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ.
Tác phẩm Bật dậy nào. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng.