Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về.
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Và vì thế, nó mạnh hơn. Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình.
Rồi thể hình tính sau. Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.
Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Cứ ngỡ mình yêu mình. Mi thì làm sao điên hoặc chết được.
Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.
Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi.
Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.
Rồi lao đầu vào sáng tác. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay.
Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo.