Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Và thế là xảy ra những thảm trạng.
Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì. Chúng tôi mò mãi không thấy.
Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Bắt đầu khó nghĩ đây. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh.
Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào. Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng.
Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Dùng hay không dùng thì có sao.
Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Vào ngủ tiếp đi con. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia.
Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.
Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Học mấy tiết? 3 tiết ạ.