Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông. Sáng được bác cho ngủ bù. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy.
Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.
Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.
Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.
Dẫu không phải không có lúc buồn. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.
Người lớn thì thật xa lạ. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Trông cậu buồn cười quá.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Mở tủ ra, thay quần áo. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ.
Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ.