Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ.
Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Cô không dám nhìn vào ai. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ.
Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Tôi ủng hộ cái đúng. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…
Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.
Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy.
Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.
Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Ôi, thói quen của con người.
Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Mọi người bảo bạn hiền lành. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo.