Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Một số người trong số họ cũng biết. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.
Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Em sẽ thôi là một sinh linh. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Chúng tôi vào thang máy và đi lên. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.
Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Hoặc sẽ bắt mình quên. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.
Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.
Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.