Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời.
Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông.
Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.
Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Về trả vay, cho nhận.
Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Nhưng thấy cũng hay hay. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn.
Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi.
Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau.
Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Thật lòng, tôi muốn khóc. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.
Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Q của lí trí không tự an ủi được. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ.
- Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ.