Đó là lời chửi thậm tệ nhất của họ. - Thưa bà, nên lắm chứ. "Nếu kẻ nào đó nói bất kỳ điều gì xúc phạm tới Vương hầu Von Bulow, thì Trẫm sẽ thoi vào mặt nó!".
Tôi la lên: "Thế thì tại sao ông chỉ nói chuyện đến tàu cho cháu nghe?". Người đó, cũng không xa lạ gì với bạn. Là vì tôi muốn xui ông ấy mua những bức vẽ, mà tôi cho rằng hợp ý ông.
Tôi ở tại một vùng ngoại ô kế cận Nữu Ước. Làm được như vậy, thì người trong bốn bể sẽ là bạn của ta. Hồi ông Théodore Roosevelt còn làm Tổng thống, ông thú rằng trong trăm lần, ông chỉ chắc xét đoán đúng được bảy mươi lăm lần là nhiều; khả năng của ông không thể hơn được nữa.
Chỉ có mỗi một cách thắng trong một cuộc tranh biện, là tránh nó đi. Thường thường một trăm bức thư mới được một bức trả lời. Chỉ chờ có bấy nhiêu đó thôi: Vài giọt i-ốt! Thiệt chẳng có chi đáng khoe khoang hết! Vậy, muốn cho người khác theo ý bạn, thì.
Vậy có lẽ ông đã tự nghĩ: "Hãy khoan, đợi một chút. Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích. Đã khai số tiền đó thì phải đóng thuế".
Tôi cho mời từng người vô phòng tôi sau khi suy nghĩ kỹ về công việc họ đã giúp tôi trong cả mùa đông, tôi nói với họ như vầy: "Ông Smith, ông đã đắc lực giúp chúng tôi (nếu quả có vậy). Trong châu thành Nữu ước này, tôi vào hạng người càu nhàu khó chịu nhất. Mười lăm năm trước, có lẽ tôi cũng như vậy, khi đọc một câu như vậy.
Các ông giám đốc công ty liền thăng ông lên chức: "Kỹ sư cố vấn của Công ty Điện khí"; chỉ có cái chức là mới, còn công việc vẫn là công việc cũ. Nhưng lần sau, mỗi khi tôi bắt buộc phải rầy cháu, tôi bắt đầu như vầy: "Cháu đã lầm lỗi, nhưng có Trời Phật biết cho, hồi xưa chú còn lầm lỗi nặng hơn cháu nhiều. 2- Nhân viên đó còn nói rằng hãng hoàn toàn có lý, không cãi gì được nữa và như vậy nghĩa là khách hàng hoàn toàn lầm lộn, không còn chối gì được nữa.
Nhưng hãng lại quả quyết nói ra như vậy. Một hôm, hai cha con triết gia R. Tôi lại nhờ bà chỉ bảo tôi vài điều.
Trúng rồi đây! Cá cắn câu rồi. Thiếu hòa hợp trong lúc ái ân. Nước Anh khích nộ sôi nổi.
Mỗi lần ông đi biểu diễn tài nghệ về, người bếp đó luôn luôn đích thân dâng ông một món ăn đêm mà ý nấu riêng để ông dùng. Tới mỗi tỉnh, ông đãi các cử tri một bữa cơm trưa hay cơm tối, đem hết tâm can mà bày tỏ thiệt hơn với họ, đoạn chạy biến qua tỉnh khác. Nếu ông mua xe đó, ông không lầm đâu.