Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Không gì tự nhiên sinh ra.
Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Xôi em để trong lồng bàn. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.
Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.
Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Xôi em để trong lồng bàn.
Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Giữa đời sống và nghệ thuật.
Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích.
Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị.
Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.