Để giải thích rõ, chúng tôi xin đưa ra ví dụ sau. Khi người đó bắt đầu phàn nàn về vấn đề của mình, việc đó cũng mở đường cho người đó thanh minh với bạn về hành động sai trái trước đây của họ. “Vậy cần làm thế nào để con thật sự hào hứng với kế hoạch ấy?”
Nhiều khi người chần chừ không muốn nói ra sự thật lại rất có ưu thế. Tôi thì biết, nhưng tôi không làm thế. Bất cứ khi nào người đó đau đớn hoặc gặp chuyện tiêu cực – chẳng hạn bị gãy chân, cãi nhau với hàng xóm – bạn hãy liên hệ đến nó.
Việc không đưa quan điểm của người khác vào câu trả lời không làm giảm giá trị của nó ngay. Đây là lúc bạn để cô ấy biết rằng những điều bạn nghĩ về cô ấy có thể sai. Chúng tôi biết lần anh bị bắt trước đây vì tội trộm cắp.
Khi bạn phớt lờ một người, bạn thường không nhìn người đó. Cô ấy tin lời anh ta, và thế là sự thật được chôn kín. Làm khó chịu là một từ mang sắc thái biểu cảm rất mạnh.
Khi chúng ta không muốn nhìn nhận sự thật, chúng ta sẽ nói dối chính mình. Đừng đề nghị ai đó thay đổi tư duy mà không cung cấp thêm thông tin cho họ. Mày là thằng nô lệ khốn khổ của nó.
Khi bạn học được những quy tắc này, bạn sẽ biết cách phát hiện sự thật từ bất kỳ đối tượng nào. Nhớ lại những bạn tình gần đây của mình, cô ấy tin chắc rằng Mike hoặc Steven đã đổ bệnh cho mình. Khi có điều gì đó bất thường và người đó không chú ý nhiều tới điều ấy thì có nghĩa là họ đang cố gắng kéo sự chú ý ra khỏi vấn đề đó.
Không chỉ giọng cao hơn – như bất kỳ các cơ khác, các dây thanh âm cũng căng do sức ép – mà sự chuyển đổi giọng điệu cũng thiếu vắng. ’ Sau khi kẻ tình nghi phun ra vài câu chửi rủa, gã gào tướng lên: ‘Chẳng ai nắm thóp tôi cả. Chúng ta hãy cùng xem xét một ví dụ khác.
Đặt nền móng bằng cách bắt đầu với bước một. Hãy cho thêm yếu tố tình cảm khiến bạn có vẻ chân thật, vì việc bạn biết sự thật sẽ bị phản ứng của bạn trước sự thật ấy che khuất đi. Đây là cách bạn có thể nói với người đó: “Bill, anh cần kể cho tôi toàn bộ câu chuyện[2] để chúng ta có thể bỏ qua hết.
Bạn không thể chỉ nói cho một người biết những gì anh ta sẽ có được nếu trung thực, hoặc sẽ mất nếu tiếp tục nói dối; bạn phải làm cho người đó thấy nó là thật -trên thực tế, phải thật đến mức người đó có thể cảm nhận, nếm, sờ, nhìn hoặc nghe thấy nó. Người đó cũng không hẳn chạm vào ngực mình với một cử chỉ mở lòng bàn tay. Bạn để người đó biết rằng sẽ có những dây mơ rễ má và những tác hại lớn hơn so với việc tiếp tục nói dối bạn – những việc người đó không bao giờ nghĩ tới.
Khi ai đó cho chúng ta thứ gì đó, chúng ta thường cảm thấy mắc nợ họ. Đặt một câu hỏi và đưa ra một tuyên bố có hai cách nói khác hẳn nhau. Câu này rất hiệu quả vì lúc này người đó cảm thấy rằng cho dù “họ” là ai thì họ đều đứng về phía anh ta.