Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.
Và rồi họ thả xe tôi ra. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện.
Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Sống là gì nếu không có khoái cảm. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.
Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.
Ông bảo: Em nói tiếp đi. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Và dễ sống hơn một chút. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm.
Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng.
Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.