Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Phải có mối quan hệ.
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Cớ gì mà không dám nói. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày.
Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Phố phường quanh nhà lại bình thường.
Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Tôi có làm gì ám muội đâu. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.
Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Những con vật, những con người tự tử nhiều quá.
Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Có người cúi mặt bấm di động.
Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi.
Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Tôi có làm gì ám muội đâu.
Thôi, cứ chiều cái dạ dày. Cũng có hôm ngủ khá say. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ.
Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.