Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.
Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác.
Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà.
Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế. Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi.
Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Nhưng họ sống không bình thường. Bỗng chị bị tuột mất dép.