Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác.
Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Quần áo độ này mặc rộng ra. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Đơn giản là để sống.
Phải tập trung vào học. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Hoặc: Môn này không phải học.
Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Chả thằng nào là không biết quay cả.
Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ.
Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Nhưng như thế chưa đủ. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ.
Có thể phơi phới niềm tin. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó.
Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Và chưa thấy phải thay đổi. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.