Cách nghĩ của chiến binh rất đơn giản: “Tôi sẽ giàu hoặc là tôi sẽ chết trong khi đang cố gắng”. Tất nhiên tôi không được xu nào, và cái mà tôi cảm nhận được là ánh mắt “Đừng bao giờ nghĩ đến việc xin tiền nữa”. Người nghèo nhìn thấy những khó khăn.
Thứ hai, bạn sẽ bối rối vì người bồi bàn sẽ không tin bạn khi anh ta bảo bạn món ăn đó giá 49 đô- la và bạn trả lời: “Anh biết không, vì một số lý do, tôi thực sự rất thèm ăn món gà tối nay!”. Chỉ ít lâu sau, anh không chỉ theo kịp bạn bè, mà còn vượt xa họ. Lúc đó cha cô đứng dậy, đấm tay lên bàn và quát rất to.
Giờ đây, hình phạt có thể tồn tại dưới dạng: “Bạn kém quá, bạn sẽ không có tiền”. Tức là nhờ được tận mắt chứng kiến mọi việc, bạn sẽ có thể khám phá một lĩnh vực nào đó phù hợp với bản thân mà trước đó bạn chưa hề nhận ra. Nếu mục tiêu của bạn là trở thành triệu phú hay hơn thế, bạn phải chú tâm vào việc xây dựng tổng tài sản của mình dựa trên nhiều yếu tố, chứ không chỉ thu nhập từ việc làm của bạn, như chúng ta vừa thảo luận ở trên.
Vào thời điểm tham dự khóa học, mỗi năm Stephen kiếm được hơn 800. Bạn có toàn quyền lựa chọn và quyết định lối sống của mình. Nếu bạn thật sự nghiêm túc đối với việc thành công của mình, hãy chứng tỏ điều đó bằng cách thực hiện ngay tất cả những hành động đã được đề ra.
Còn nếu không, tôi nghĩ bạn nên cân nhắc lại một số khả năng có thể không phù hợp với những gì bạn cho là “đúng” hoặc thậm chí “chấp nhận được” đối với bạn. Ai mà biết được, có thể đó là một câu hỏi khó tìm lời giải theo kiểu “con gà hay quả trứng có trước”: Bởi quá túng quẫn nên họ căm ghét người giàu, hay do oán giận người giàu nên họ túng quẫn? Theo tôi thì chẳng mấy ai quan tâm điều đó. Trong trận bóng bầu dục, đó có thể là một giây lóng ngóng của đối phương trên khu vực cấm ở phần sân bạn khi chỉ còn chưa đầy một phút, cho phép đội của bạn giành chiến thắng.
Cách duy nhất để thay đổi thói quen không thực hiện thành thói quen thực hiện là… thực hiện ngay những công việc đó. Đã đến lúc phải thôi trốn tránh và bước ra ánh sáng. Chúng tôi thường trả hết nợ trong thẻ tín dụng (thường là bằng những khoản tiền thưởng lớn) để rồi lại dấn sâu vào nợ nần chỉ trong sáu tháng sau đó, cho dù chúng tôi có kiếm được bao nhiêu tiền.
Tôi hơi lúng túng khi cô rót trà mời tôi rồi bưng ra một đĩa trái cây. Cô không thể hoàn tất cuộc đua. Tại sao? Trước tiên, vì họ sợ.
Stephen rất yêu mẹ và không muốn làm bà thất vọng. Vậy thì từ thời điểm này đây, khi phải đối diện với khả năng lựa chọn “một trong hai”, bạn nên tự hỏi: “Tôi có thể làm gì để đạt được cả hai?”. Người giàu biết nhìn xa: họ luôn cân bằng các khoản chi tiêu hiện tại với việc đầu tư để có sự tự do tài chính trong tương lai.
Cảm giác khi cho đi sẽ như thế nào? Phần lớn chúng ta đồng ý rằng cảm giác cho đi thật diệu kỳ và mãn nguyện. Nếu bạn vẫn bảo vệ quan điểm cứng rắn đó và chọn cách trở thành một người tốt, hãy “tốt vừa đủ” để khỏi đầu độc thế hệ sau bằng thứ niềm tin làm suy yếu bản thân, thứ niềm tin mà bạn có thể đã vô tình tiếp nhận từ cha mẹ mình. Thế giới không cần những người suy nghĩ hạn hẹp.
Một số lại khác hẳn cha mẹ trong vấn đề tiền bạc. Hãy sử dụng năng lực tư duy để quan sát bản thân và cách suy nghĩ của bạn. Tôi đang khánh kiệt”.