Eve Sweet

Địt bà chị kế vú to dâm đãng lồn hồng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng không phải sở thích. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau.

    Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.

    Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa.

    - Xin ông bớt mỉa mai cho. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.

    Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.

    Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác.

    Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên.

    Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm.

    Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác.

    Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap