Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Rồi về tủ để đồ mặc đồ.
Những cái tát của cát. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Hoặc: Môn này không phải học.
Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ.
Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.
Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa. Hoàn toàn không ngái ngủ.
Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Là người thì nên thế. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Và có lẽ cả hướng thiện.
Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.
Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.