Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.
Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi.
Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán.
Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh.
Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.
Bạn có hai giọng chính. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì.
Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau.
- Tôi rất mừng vì điều ấy. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên.
Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới.
Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.