Ông bảo một nhóm sinh viên làm những chắc nghiệm mà ông biết trước rằng họ không thích chút nào hết. Thế rồi giữa khi thất thế đó, lương y của bà là giáo sư Pozzi ở Paris lại biểu bà cưa một chân, vì trong khi vượt Đại Tây dương, gặp một cơn giông, bà té trên boong tàu và bị thương nặng ở chân. 000 Mỹ kim một năm, chín phần thì kiếm được đủ sống một cách chật vật, còn chín chục phần thì thất bại hoàn toàn sau 12 tháng.
Chao ơi, trong số anh em ngồi đó, phần nhiều đều được thiên hạ khen sang và giàu, biết bao nhiêu người khao khát địa vị, mà chính họ tự thấy khổ hơn một mụ điên! Chúng ta nên nhớ rẳng chúng ta dạy con ra sao thì con ta thành người như vậy. Họ vừa "ca những điệu vui" vừa chết.
Nhưng các người được đền đáp lại rất nhiều vì đã hưởng cái vui giúp trẻ nhỏ mà không cầu mong được đền đáp lại. Quyết tín rằng công việc mình làm rất hữu ích là một điều cần thiết. "Tiếng tíc tắc của cái nợ đó ám ảnh tôi hoài, làm cho tôi tỉnh khô, trằn trọc suốt đêm trường.
Đoạn chị nói với chúng tôi: "Anh ấy luôn luôn vụng về như không tập cắt thịt bao giờ". Quy tắc đó thiệt hay, chẳng những cho Công ty U. Đóng chiếc đồ chơi đó, mất khoảng ba giờ.
Mỗi lần chỉ có một hột cát xuống thôi. Tôi biết! Tôi biết vậy!! Tôi biết chắc vậy!!! Tôi đã mục kích cả 100 lần những sự thay đổi không sao tin được. Câu chuyện làm cho ông giận dữ đã xảy ra 11 tháng trước, nhưng mỗi khi nhắc lại ông còn bừng bừng lên.
Nên nhớ rằng không có người nào chết về thiếu ngủ hết. Các tín đồ bèn giảng cho y hay rằng họ nhận thấy hễ người bệnh làm một chút thì bệnh tình bớt đi, vì thần kinh của bệnh nhân được an tĩnh. Mà cuộc thi ấy mở chung cho hết thảy sinh viên các trường Đại học.
Vì thế trong hãng Simon hiện nay chúng tôi phí rất ít thời giờ để lo lắng và bàn tán về những chỗ hư hỏng, sai sót, mà hành động rất nhiều để cải thiện công việc. Mỗi ngày bạn để nó trên bàn viết, ngay trước mặt. Vậy để tôi xin kể lời khuyên của hai người theo thuyết vô thần.
Bệnh tôi nặng đến nỗi không dám nói thiệt với người thân trong nhà. Người giữ ngục vốn quý mến ông, khi đưa cho ông chén thuốc độc, y nói: "Sự thế đã vậy, xin ông rán vui vẻ coi thường nó đi". Khi làm việc, tôi đặt một chiếc mũ màu nâu trên bàn để luôn luôn nhớ rằng thân thể phải mềm như vậy.
Có một hồi, ít lâu sau trận Bulge, tôi khóc nhiều quá, không còn hy vọng gì tinh thần sẽ thư thái như xưa nữa". Nhưng thời đó đã qua rồi. Bạn cho là lạ lùng ư? Xin bạn hãy nghe đây.
Bước vào thang máy, tôi để ý ngay tới vẻ mãn nguyện và vui cười trên mặt ông. Khó mà tưởng tượng ông hiệu trưởng trường Đại học Yale là một người tầm thường. Chúng ta chỉ dùng một phần nhỏ khả năng về thể chất và tinh thần của ta thôi.