Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Nhưng như một thói quen, bạn lựa chọn ngủ tiếp.
Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế…
Họ nào có tội tình gì. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.
Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả.
Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.
Nước mắt tôi lại rơi. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi.
Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.
Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Đó là mong muốn của cá nhân bạn.
Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Bác cũng bị đau chân.