Điều thứ nhì, nó muốn giường nó sạch. Bà nói: "Ông Carnegie, tôi ước ao được ông tả cho tôi nghe những thắng cảnh bên đó". Ngoài vinh quang đó ra, ông bà lại giàu sang, có địa vị quan trọng trong xã hội và có nhièu con.
Ông làm lụng ngoài đồng, chặt cây, phơi cỏ, đóng lấy giày, quét lấy phòng, ăn trong đĩa bằng gỗ, ráng yêu cả những kẻ thù ông. Khi kíp làm đêm tới, thấy con số, họ hỏi nghĩa gì vậy. Tôi sắp chạy lại thang máy.
Trong 30 năm, ông là lẽ sống độc nhất của bà. Con gái bà không biết trả lời ra sao, sa lệ. Những người thợ khác đáp: "Ông chủ tới, hỏi chúng tôi, hôm nay đổ vô khuôn được mấy lần; chúng tôi đáp 6 lần và ông viết số đó lên đất".
Ông có thể làm ơn giúp tôi vượt một nỗi khó khăn không? (Ta thử tưởng tượng cảnh đó: một người buôn bán tầm thường ở arizona nhận được một bức thư của một nhà quảng cáo lớn nhất ở Nữu Ước, mà trong thư đó ngay từ câu đầu, nhà quảng cáo đó cậy một việc. Bạn muốn thành một người nói chuyện có duyên không? Dễ lắm Vài năm trước, Công ty Điện thoại Nữu Ước có một thân chủ gắt gỏng, khó tính, trần gian có một. Bốn tháng, mỗi tháng 55 mỹ kim! Cả mùa hè thì họ mướn để ở, rồi bây giờ, bắt đầu mùa đông, bỗng nhiên họ bỏ đi!
Khi ngồi bàn ăn sáng, tôi hớn hở chào nhà tôi. Như vậy ích lợi hơn nhiều". Khi biết chắc rằng chúng ta có lý, chúng ta phải ráng ngọt ngào và khéo léo tỏ ý kiến của ta với người khác.
Ông bạn già kể lại: "Khi ông Lincoln nói xong rồi, ông ấy bình tĩnh hơn". Khi tôi tới Philadelphie, tôi kêu điện thoại liền và nói với bà đại loại như sau này: Vẻ tự đắc hiện trên mặt, người đó đọc cho ông Mc.
Thường thường một trăm bức thư mới được một bức trả lời. Tại đó đã có viên kỹ sư coi xưởng dệt, viên chủ sự coi việc mua, viên chủ sự coi việc bán và ông hội trưởng công ty. Một nhà tâm lý trứ danh nói: "Hết thảy chúng ta đều cần thiện cảm, như được người khác khen, hoặc khuyến khích, hoặc an ủi.
Và người đó kiếm ngay được cách giải quyết. Được 2 năm, chịu không nổi, rồi một buổi sáng, không điểm tâm, bỏ nhà ra đi, cuốc bộ trên 20 cây số về thăm bà mẹ làm quản gia cho một chủ điền. Bài diễn văn đó là một trứ tác có kết quả lạ lùng.
Bà nó hứa mua cho nó một bộ nếu nó hết đái dầm. Bạn hoài nghi ư? Càng tốt! Tôi yêu những người hoài nghi. Ta phải biết khen tài đức người bạn trăm năm của ta.
Đành rằng bà vẫn luôn luôn là Hoàng hậu nước Pháp. Bây giờ tôi gần như không tin một chút nào những điều mà 20 năm trước tôi tin, trừ bản cửu chương ra. Trong những vấn đề quan trọng nhất.