Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Từ nay thôi hẳn đá bóng. Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ.
Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng.
Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ.
Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng.
Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Một số người giúp đỡ nhiều. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng.
Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.
Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.