Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.
Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.
Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.
Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Nên không ai có lỗi.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời).
Em chỉ thích những anh nho chín. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Thích làm cả cái mình không thích. Nhưng như thế là em còn muốn. Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật.
Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù.
Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.