Ai không đồng ý với mày thì mày có giọng cứng cỏi với người ta. Họ tôi gốc ở Hòa Lan qua cư trú ở đây gần được hai trăm năm rồi". Chúng tôi khuyên nên bỏ ý muốn làm cho khách hàng tin theo mình.
Vì tư tưởng đẹp thì hành vi rất đẹp. Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo". Khi ông Amsel trở lại thăm nhà doanh nghiệp, ông vội nói ngay:
Bà kêu đứa nhỏ ngỗ nghịch nhất, tặng cho nó chức "thám tử" và giao cho trách nhiệm đuổi tất cả những đứa vô chơi trên bãi cỏ, bất kỳ là đứa nào. Tôi đã đập nhiều vố vào hãng Mỗ của ông ấy rồi và càng đập thì ông ấy lại càng binh vực nó. Trong một bữa cơm tối, nhà một người bạn làm nghề xuất bản, tôi được gặp một nhà thực vật học có danh.
Cha mới lén vào phòng con. Chương Bốn Làm cho người ở chung quanh mình được sung sướng là điều dễ dàng Những lời tôi khen làm cho thầy cao lên được vài phân.
Bà ta mắc đi thăm những nơi khác, cho nên một mình ông hầu chuyện một bà cô bên nhà vợ. Gió khoe gió mạnh, mặt trời khoe mặt trời mạnh. Rồi ông trưởng tòa chỉ cho họa sĩ cách nuôi chó lại cẩn thận đánh máy lên giấy, sợ ông này không nhớ hết.
Anh thử chơi đi, anh sẽ mau biết lắm". Tức thì họ tiến cử một người mà chính ý tôi cũng muốn chọn. Khi George Pullman và Carnegie tranh nhau độc quyền chế tạo những toa xe lửa có giường ngủ cho một công ty hỏa xa nọ, hai bên chỉ trích lẫn nhau, đua nhau hạ giá, thành thử đều không lời.
Lời khuyến khích của bạn phải thành thật và nhân từ". Bức thư ấy, tôi chép lại đây. Nhưng nghĩ tới điều đó làm quái gì? Dù sao đi nữa, từ bữa cô ta cho tôi tin rằng tôi có "giác quan về tiết điệu" thì tôi khiêu vũ khá hơn trước nhiều.
Khi gặp chị phụ bếp Alice, ông hỏi chị còn làm bánh mì bằng bột bắp không. Tôi mà nói chuyện có duyên ư? Nhưng hôm đó tôi có thốt ra nửa lời nào đâu? Vậy mà trước khi chỉ trích, Ngài khen Hooker ra sao? Lầm lỗi của Đại tướng rất nặng mà Ngài không nói tới ngay bằng một cách tàn nhẫn.
Người ta tức giận lắm vì đã thua bạn. "Chiều hôm đó, khi từ biệt ông ta, không những ông đặt mua một số hàng quan trọng mà còn bắt đầu thành bạn thân của tôi nữa. Đã lâu lắm, khi tôi còn là một đứa nhỏ chạy chân không qua những khu rừng để tới trường học làng tại miền Missouri; một hôm, tôi đọc một bài ngụ ngôn về mặt trời và gió.
"Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận. Chúng tôi được hân hạnh ông chiếu cố tới trong 14 năm nay. Rồi thì sẽ cho bà ta một bài học đích đáng.