Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.
Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung.
Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.
Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời.
Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Hạn chế ra ngoài nữa. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại.
Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa.
Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.
Vật chất? Bạn đâu có. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy.
Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.