Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Theo cách mà bạn lựa chọn. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.
Con nói chuyện với bác này. Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.
Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Và chưa thấy phải thay đổi. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.
Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.
Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác.
Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.
Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh.