Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
- Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Để không khóc, phải cười thôi. Tôi chốt trong, không thưa. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…
Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.
Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Nhưng như thế chưa đủ.
Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Em vẫn biết là anh bất mãn.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Tất nhiên là mệt mỏi. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt.
Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có) - Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau?
Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.
Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình. Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi.