Vậy thì nó là một giấc mơ. Đời sống họ không cần những sự kinh động. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt.
Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó. Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta.
Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Bây giờ là 12h26 đêm. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh.
Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Chả biết đường nào mà lần. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không.
Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Hai chuyện này khác nhau. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật.
Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Chẳng có gì để thấy xót thương. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi.