Eve Sweet

đĩ cấp dưới chăm sóc cho cấp trên trong chuyến công tác

  • #1
  • #2
  • #3
  • Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa.

    Còn lại, nó mới là hư vô. Không biết thanh minh thế nào. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ.

    Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi.

    Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Từng trang, từng trang… Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác.

    Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Sống là gì nếu không có khoái cảm. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.

    Rồi lao đầu vào sáng tác. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Tự do hay không là ở mình.

    Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn.

    Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.

    Lải nhải cũng là chơi. Mọi người bảo bạn hiền lành. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.

    Ăn xong lên giường nằm. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap