Người đến xem công-tơ trông như một quân tử, và sẵn sàng ôphục vụ ngayằ. Gã nhân viên không bao giờ nghĩ là mình lại đầu tư tiền vào một cái nồi cũ kỹ đến như vậy. Những thành tựu của bạn hoàn toàn phụ thuộc vào sự sâu sắc của kế hoạch đã lập.
Thất bại tạm thời chỉ có nghĩa là trong dự thảo của bạn có điều gì đó không đúng. Hill lúc bốn mươi tuổi vẫn còn ngồi gõ mooc. Trong chương nói về mong muốn, bạn đã biết mong muốn có tiền biến thành tiền thật như thế nào.
KIẾN THỨC SẼ LÓT ĐƯỜNG DẪN ĐẾN CỦA CẢI - NẾU BẠN BIẾT PHẢI CHỌN CON ĐƯỜNG NÀO. Cùng với sự trưởng thành, tính tự tin của bạn tăng lên hay giảm đi? Tất nhiên, nhiều khi người ta hiểu được cần phải điều khiển dục năng như thế nào thì đã quá muộn.
Cảm giác sợ hãi rất khó nắm bắt và ăn sâu trong nhận thức, cho nên nhiều khi con người sống hết cuộc đời, bị đè nặng bởi bao nỗi sợ hãi, mà vẫn không biết. Nhưng chỉ làm được điều này nếu liên tục cố gắng, từng bước, từng bước. Ông đầy hồi hộp và hào hứng giải thích nguyên nhân đến muộn là do ông bận làm một thí nghiệm mà ông hy vọng kết quả của nó cho phép quả táo ra trên cây nào cũng được.
Hoặc bạn điều khiển nhận thức của mình, hoặc nhận thức điều khiển ngược trở lại bạn. Nếu bạn không có đủ kinh nghiệm để viết, hãy hỏi ý kiến chuyên gia và nhờ họ giúp. Những lời tầm thường không có cảm giác thì không tác động được đến nhận thức.
Nhiếu người trong số chúng ta tay trắng vẫn hoàn tay trắng cũng chỉ vì suốt đời chờ đợi: sẽ đến lúc ta bắt đầu làm công việc đáng giá. Một người bị quẳng ra đường; anh ta ở dưới đáy, anh ta ở ngoài lề; và những gì diễn ra trong tâm hồn người đó thể hiện rất rõ ở đôi vai buông xuôi, ở cái cách anh ta đội mũ, đi đứng và ngó nhìn. Nhưng chi tiết này - dành riêng cho bạn.
Chặt chẽ ra thì điều này không được xếp thành một nỗi sợ hãi. Và các yếu tố cấu thành doanh nghiệp độc đáo này là kiến thức đặc biệt cộng với trí tưởng tượng. Người ta không hiểu rằng cái mà họ có - đó chính là sức mạnh ý chí kết hợp với kiên định để đảm bảo đạt tới mục tiêu.
Nhưng nhiều năm sau ông vẫn không tìm thấy câu trả lời, cho đến ngày ông kể lại câu chuyện với tác giả những dòng này. Trong thời gian hai năm làm việc - có ngắt quãng - của Đại hội toàn lục điạ lần thứ nhất, chính những người này, những người không nắm chính quyền, không có lực lượng quân sự, không có tiền, đã thảo luận về số phận của thuộc địa, cho đến ngày 7 tháng 6 năm 1776, khi ông Richard Henry Li đứng lên phát biểu: Nhưng tiềm thức không phải là những ôthính giảằ dễ tiếp cận.
Vì thế tôi đặt cho mình mục tiêu tái sinh theo ý chí của mình. Phẩm chất thủ lĩnh đòi hỏi phải biết tự trọng. Những người có ý nghĩ tiêu cực nói với Woolwort là ông sẽ phá sản nếu cứ bán trong cửa hàng của mình các loại hàng hóa giá năm mười xu.
Con người không đủ sức điều khiển tiềm thức theo ý mình muốn, nhưng anh ta có quyền lựa chọn chất liệu cho nó: trong tiềm thức của bạn chỉ có kế hoạch, mong muốn và dự định của bạn. Như chúng tôi đã nói, năm mươi sáu người đàn ông ký tên vào bản Tuyên ngôn độc lập đã đặt vào ván bài sinh mạng của chính mình. Tôi liền quyết định đã vậy thì phải kết thúc khóa học cho bõ số tiền đã chi.