- Tớ cũng không hiểu nữa. Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc. Thế nhưng mọi chuyện hóa ra ngược lại.
Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ. Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình. Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình.
Sự việc vỡ lở, sắp tới hẳn tớ phải tốn nhiều công sức để khắc phục hậu quả này. Chồng hồ sơ gần như đã được giải quyết hết. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.
Bằng cách đó, ta sẽ cảm thấy tự tin hơn. Giờ đây anh không còn phải chịu vô số những áp lực để có thể đảm đương những vai trò khác nhau trong cuộc sống. - Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện.
Bộ phận của James bắt đầu một tuần làm việc mới trong tâm trạng phấn khởi, gương mặt mọi người đều toát lên vẻ yêu đời. Nhờ vậy, anh có thể trò chuyện với các nhân viên của mình và qua đó hiểu hơn những khó khăn mà họ đang gặp phải. James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực".
Jones bước tới chiếc tủ lạnh nhỏ nơi góc phòng và mang ra cho James một chai La Vie ướp lạnh: Một sự khác biệt không nhỏ tí nào. Jessica không thể che giấu cảm giác hụt hẫng đang xâm chiếm trong cô.
Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Ông chưa bao giờ cho tôi biết là dự án này rất khắt khe về thời gian và ông cũng không yêu cầu cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã ba tháng kể từ ngày họ được nhận công việc mới.
Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau. - James đính chính và nhìn thẳng vào mắt Josh. - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones.
Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua. - Cậu có rảnh không? Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi.
Họ là một đôi khắng khít trong học tập lẫn khi chơi thể thao. Hàng chục những câu hỏi đua nhau xuất hiện trong đầu James. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi.