Suy nghĩ một chút, cẩn thận một chút thì có lẽ chỗ sữa này đã không mất. Trong khi hỏi chuyện chúng, tôi nhận thấy rằng, so với chúng, đời tôi đã chứa chan hạnh phúc. Nói cho đúng, đây là một bệnh viện chữa thần kinh.
Nếu tôi là con ngài, thì ngài có khuyên tôi làm nghề đó không? Mà đúng vậy, tôi đã có một tinh thần mới mẻ, một tinh thần thắng trận. Bà đưa ra một chiếc bánh làm mẫu.
Tôi cũng không biết tên nơi đó nữa, nhưng thấy cảnh tĩnh mịch yên ổn. Đã không hy vọng là một người hoàn toàn thì nên noi gương E. 000 bác sĩ và nữ điều dưỡng làm việc náo nhiệt ngày đêm.
"Câu chuyện xảy ra trong đại chiến thứ nhất. Ở trường tôi không bao giờ khóc hết, nhưng về nhà tôi thì sụt sùi kể lể. Nếu không hoạt động, thì dù có thu thập, phân tích sự kiện cũng chỉ là công dã tràng mà thôi.
Riêng tôi, tôi sợ tới nỗi gần như nghẹt thở, luôn miệng lẩm bẩm: "Chết rồi!. Còn mẹ ông phải đi làm mười giờ một ngày tại một xưởng máy chế dù. Bà nói về các cô em, các ông anh của bạn, có cả chục người, phải không bạn?).
Hãng đánh cá với thân chủ rằng những tai nạn mà họ lo đó không bao giờ có hết. Charles Darwin làm như vậy. George Gallup, trong viện điều tra Gallup, nói rằng phần đông ta tin chắc hễ lợi tức tăng lên chỉ mười phần trăm thôi, sẽ hết lo thiếu thốn.
Bạn bè mờitôi lại nhà họ ăn lễ, nhưng nghĩ mình có mặt chỉ làm cho người khác buồn lây, nên tôi từ chối hết. Tôi tin rằng hằng hà sa số những tinh tú quay cuồng trong không trung tối tăm, lạnh lẽo, không có sinh vật, đều do một sức u mê tạo ra. William James nói: "Khi đã quyết và bắt đầu hành động rồi thì đừng lo nghĩ gì về kết quả ra sao nữa".
000 người chỉ có bấy nhiêu người bỏ mạng. Vậy chúng ta muốn ngủ, phải bắt đầu cho bắp thịt nghỉ ngơi trước đã. Ông phải bỏ tiền riêng trả ngân hàng đó để y khỏi ngồi tù.
Từ đó, tôi phát đau lưng. Tôi lo sợ sau này không có cô nào ưng tôi. "Tôi không điên tới mức tin rằng chỉ mỉm cười thôi mà hết được bệnh nội ung, song tôi quyết tin rằng tinh thần khoan khoái giúp cơ thể thắng được bệnh.
Rồi một hôm ngẫu nhiên tôi đọc một bài báo nó kéo tôi ra khỏi cảnh thất vọng và khiến tôi đủ can đảm để sống. Khi không bán được cho tiệmtạp hóa nào, ông đi quanh tiệm mà suy nghĩ. Bảy mươi năm sau, Henry Morgenthau, giám đốc quốc khố trong nội các của Tổng thống Franklin D.