Bác không rõ cháu đi đâu. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn.
Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Nhà văn quì bên giường vợ. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.
Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Phải, đó là tôi tự cô lập mình. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc.
Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt.
Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Xin lỗi nhé, buồn ơi. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.
Đừng sa sầm mặt như thế. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu.
Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.
Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng.