Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ.
Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Giấc mơ cũ rồi mà.
Phải tập trung vào học. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.
Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.
Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm.
Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay.
Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ.
Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề.