"Ngón tay của định mạng khi đã viết rồi thì biến mất. Muốn tránh sự mệt mỏi và những nỗi ưu phiền, ta phải biết tĩnh dưỡng ngay khi thấy mình sắp mệt. Nelson trong trận Trafagar cũng vậy.
Khi cưới một người đàn bà goá, anh ta nể vợ, đi vay mượn để cho mấy đứa con riêng của chị này vào trường Trung Học. Bạn lại thăm họ tại phòng làm việc họ, hẹn trước hay không cũng được. Sao bạn không theo phương pháp của hai ông đó trong khi thi hành những quy tắc chỉ trong cuốn này? Nếu theo đúng, bạn sẽ có hai kết quả sau đây:
Ví dụ muốn cho mắt nghỉ thì bạn đọc hết chương này, rồi ngả lưng, nhắm mắt và nói thầm với cặp mắt: "Nghỉ đi, nghỉ đi". Một năm nay không lụt, trùng mùa, chúng tôi mua bò về nuôi mập ú. Hãy cố vui đi đừng đoạ đầy tấm thân.
Phương pháp tự khuyến khích ấy ngớ ngẩn, nông nổi và ngây thơ ư? Không đâu. Chỉ làm việc không ngừng, cũng đủ cho nỗi lo âu phải tiêu tan. Trong thư nói: "Bà mất, cô và cháu thấy nhà vắng hẳn đi, nhất là cô.
Ông ta trước kia làm trạng sư tại tỉnh Vienne và đến ngày quân đội Quốc xã sang xâm lăng Áo, ông trốn sang Thuỵ Điển. Sáu tuần sau, ông nọ mời bác sĩ lại coi phòng giấy của mình. Nhà rông mà tôi ở có một mình".
Thánh Gandhi, nhà thủ lãnh quan trọng nhất ở Ấn Độ sau đức Thích Ca, đã phải "sụp đổ" nếu không được kinh kệ chống đỡ, an ủi. Trong khi đợi tôi, ông nhặt một lá cây, quấn làm chiếc còi. Chỉ huy trận đó, Đại tướng Grant nhức đầu kịch liệt, mắt mờ gần như đui, tới nỗi phải đi sau quân đội rồi té xỉu và đành ngừng lại ở một trại ruộng.
Ông lại khuyên các sinh viên mỗi buổi sáng, mới thức vậy, đọc kinh "Lạy cha": Tôi tự nghĩ: "Một cái ý giản dị và chắc chắn như vậy, tại sao cả ngàn người háo danh chưa nghĩ tới. Howell, giám đốc một ngân hàng ở Wall Street, tự sửa lỗi ra sao.
Tôi rán nhận xét kỹ về cá tính của tôi, rán nhận định xem tôi ra sao. Sướng hơn chúng mình nhiều! Chính chúng ta mới đáng thương!". Khi ta không có một căn bản chắc chắn, thì sao có thể hy vọng tính toán, suy nghĩ kỹ về một vấn đề được?
Tôi đi bộ non hai cây số để tới trường học, chỉ có mỗi một lớp. Tốt hơn mình nên học thêm tiếng này rồi tìm chỗ khác vậy. Nên đấm mõm nó năm ngàn Mỹ kim hay là bảo thẳng nó cứ việc làm tới, muốn ra sao thì ra? Dù quyết định cách nào thì kết cục cũng là tai hại.
Lần này tôi phải bàn cãi khá lâu, nhưng không vì có khách mà hoãn quyết nghị". Và qủa thiệt chúng thấy liền. Kế đó ông ta chỉ cho Vicki Baum và những trẻ khác cách té ra sao, cách nhảy ra sao, vừa luôn miệng dặn: "Nhớ luôn luôn tưởng tượng mình như một sợi bún.