Đây là bài trắc nghiệm dùng để đánh giá niềm trông đợi điều tiêu cực của những người tham gia dự án may mắn. Tại sao hai người phụ nữ lại may mắn đặc biệt như thế? Còn người đàn ông không may kia thì sao? Tại ông ấy vụng về, hậu đậu hay tại vì ông ấy hay gặp vận rủi hơn những người khác? Phải chăng có nhiều may mắn hơn sự tình cờ đơn thuần? tôi quyết định tiến hành nghiên cứu sơ khởi về đề tài này. Trong chương 3 và chương 6, tôi mô tả cuộc đời may mắn của Joseph, chàng sinh viên 35 tuổi.
Tôi chỉ việc ngồi xuống nói chuyện gì với ai đó, có thể là một người đàn ông hoàn toàn không quen biết, và lập tức chúng tôi trò chuyện thỏai mái ngay. Trong vòng 12 tháng, tôi nhận được những đơn đặt hàng trị giá 250000 đô la cả thảy từ ông khách nọ. Như Wendy giải thích: “tôi là người may mắn, nhưng sự may mắn là những gì tạo ra.
Một số bức có vẻ thu hút, lôi cuốn người ta, nhưng những cái khác lại vô vị, chẳng có gì đáng xem. nhưng có một cái gì đó cứ lấn cấn, khiến tôi đắn đo chưa đặt bút ký kết hợp đồng. Sự khác biệt giữa họ cũng thể hiện trong các cuộc phỏng vấn với tôi.
Người không may thường hối tiếc về những quyết định của mình, như Maryline. Cố đoán xem những người khác có thể sẽ nói gì và bạn sẽ phản hồi như thế nào. Tuần tới lễ hội đặc biệt của dân làng sẽ diễn ra, những người nông dân không thể tham dự vì cái chân gãy.
Còn Joe thì bình luận: “người ta luôn nói với tôi rằng tôi là kẻ rất, rất may mắn bởi vì tôi chiến thắng nhiều cuộc thi. Nếu tôi mà trúng số được nhiều tiền , thì chắc chắn sẽ có ai đó lấy đi mất của tôi. Có lẽ tôi sẽ không nảy sinh niềm đam mê về môn ảo thuật, trở thành nhà tâm lý học, hoặc tiến hành công trình nghiên cứu được mô tả trong quyển sách này.
Sau đó những nhà tâm lý học bèn thực hiện thí nghiệm tương tự lên một nhóm người thứ hai, nhưng lần này họ treo một giải thưởng lớn cho ai theo dõi chính xác cái chấm ở trung tâm. Đối với những người chỉ tin vào vận may thì việc tạo ra những điều kiện để được may mắn xem chừng thật ngớ ngẩn. ở mọi quãng đời mình, cô giữ liên lạc với mọi người từ khắp nơi trên thế giới – cô kết bạn với những chị học cùng khóa học làm mẹ, và trong những ngày đầu là một bà mẹ đi làm.
Có thể là Sue không ở vị trí của người sẽ thuê mướn bạn, nhưng có thể cô ấy quen biết người ấy. Trong một nghiên cứu, ban phỏng vấn được cho xem những mẫu đơn xin việc của các ứng viên và được yêu cầu hãy chấm điểm chúng tốt hay dở. Sau khi tưởng tượng ra ba cuộc hẹn tiếp tục thất bại, một người may mắn giải thích mình sẽ kiên trì ra sao: tôi sẽ cố, cố nữa, cố nữa.
Năm 1954, Shirley MacLaine là một nữ nghệ sĩ vô danh và nhận một vai nhỏ trong dàn hợp xướng của một vở nhạc kịch mới. Tự hỏi xem biến cố xui xẻo ấy có thực sự là vấn đề ghê gớm hay không. các nhà nghiên cứu kết luận nguy cơ chết do bệnh tim đặc biệt cao vào thời điểm bị đè nén cảm xúc tâm lý.
Thú vị hơn nữa, có người thậm chí còn tìm ra được những lý do để giải thích cặn kẻ cho quyết định của mình. Mức độ suy nghĩ mê tín cao như thế chỉ thể hiện phần nổi của tảng băng, bởi vì nghiên cứu cũng thấy rằng rất nhiều người ngại thừa nhận mình tin dị đoan. còn hai tiết mục do tôi tự chế tạo ra lại được các đồng nghiệp trao cho giải sáng tạo.
Tôi đã trải qua 25 cuộc phỏng vấn rồi, từ tiếp thị tới làm PR, nhưng không bao giờ được tuyển vào vị trí nào hết. Vì mục đích đánh lừa, lá bài này trở thành lá bài quan trọng đối với bạn và bốn lá bài kia không quan trọng. trong chương trước tôi đã kể chuyện Lynne chiến thắng các cuộc thi và nhận nhiều giải xe hơi và du lịch như thế nào.