- Như vậy là cậu đã tin vào cậu chuyện vàtin rằng nó có thật? - Ngươi không cần sự cho phép của ta. Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay.
Nếu trong vòng năm ngày nữa mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này thì chắc hẳn là ông đã nhìn thấy rễ của nó rồi. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó. Vì anh cũng chẳng còn biết phải làm gì khác nữa nên Nott quyết định đi gặp nói chuyện với Ston - Mẹ của các loại đá.
Sự khác nhau này có lẽ chẳng mấy người chú ý đến, nhưng đối với Sid thì khác. Sid vội vàng leo xuống núi chạy thẳng tới mảnh đất của mình. Đôi khi, trong những điều kiện tưởng như đầy đủ nhất - may mắn cũng vẫn không đến.
Những tia sáng đã xuyên qua những tán lá dày tỏa xuống vùng đất, làm sáng cả một khu rừng. Tôi cứ luôn thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy đến với cậu. Dù cho khu rừng Mê Hoặc là vô cùng rộng lớn nhưng ta muốn tìm ra nó, ta biết những người có thể giúp được ta.
Anh đã luôn nghĩ rằng mình đáng được may mắn. Bỗng Jim thấy nhột nhột ở bàn chân. Tuy nhiên Sid vẫn quyết định leo lên núi.
Anh có một niềm tin sắt đá vào mục tiêu của mình, ngay cả khi người khác cố tìm cách bán sự may mắn cho anh hay gièm pha, cản lối mong anh lạc hướng quên mục tiêu. " Vì thế Nott quyết định không tin lời của thần Gnome. Một số khác thì không.
Cho chú ngựa trắng ăn cỏ xong, chàng suy nghĩ về những việc sẽ làm ngày hôm nay. Vì thế mụ nghĩ ra một kế mới. tôi chỉ đang cố giúp cậu hiểu để có được sự may mắn.
Hai chàng hiệp sĩ phải mất hai ngày rong ruổi liên tục trên ngựa mới đến được nơi mình mong muốn. Bà chúa hồ nghe thế liền phá lên cười. Các hiệp sĩ nhìn nhau.
Người hiệp sĩ chân chính không trông chờ vào sự may mắn, và không chỉ nghĩ đến mình. Tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện này vì nó đã giúp ích cho chính bản thân tôi. Mụ nhe hàm răng trắng hếu ra, chà đôi bàn tay với những chiếc móng dơ bẩn dài ngoằng lại với nhau một cách khoái trá,cái mũi nhọn và khoằm của mụ nhăn lại, cố gắng mỉm cười thật tử tế.
Thế là tôi chỉ việc làm lại những kiểu túi mà tôi đã xách không biết bao nhiêu lần khi còn là một thằng bé khiên đồ cho khách. Và có lúc tôi đã phải nhận thức ăn thừa từ những người hàng xóm tốt bụng. Ông đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, đặc biệt ba mươi năm gần đây là thời gian khó khăn hơn bao giờ hết.