Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Là người thì nên thế. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình.
Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Và biết rằng mình biết ít thế nào. Bạn còn phải sống dài dài.
Trông cậu buồn cười quá. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng. Ta còn có thể cứu sống vợ ta.
Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Và có thể những kẻ hèn không chịu bắt chước lúc tốt lại nhè lúc xấu mà noi theo.
Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì.
Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.
Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Người lớn thì thật xa lạ.
Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.
Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. - Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Một điều rất hệ trọng. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.