Vậy thì tranh biện làm chi cho tốn công chứ? Ta cho một hội thiện 500 quan ư? Có chắc là hoàn toàn không vị lợi không? Không. Không những ông bằng lòng cho chúng tôi những chi tiết muốn biết mà còn nghe lời khuyên của tôi, giao phiếu của ông cho ngân hàng chúng tôi quản lý nữa.
Cảnh nghèo khổ ám ảnh ông ngày đêm, làm ông lo sợ lắm và nhất quyết kiếm sao cho có đủ tiền để bà cụ khỏi cảnh vất vả không kể chết đó. Hoặc vì không từ chối được vì sợ mắc cỡ. Tôi không biết chơi mà bà ngồi bên cạnh tôi cũng vậy.
Rồi thì một sự lạ lùng xảy ra. Một đứa con nít ban sơ học cũng không bao giờ lầm lẫn như vậy. Ông bèn cho gọi một người giúp việc ông là ông James L.
Chẳng thà nhường lối cho một con chó còn hơn là tranh nhau với nó để nó cắn cho. Người đó chỉ còn làm đủ bổn phận thôi. Thành thử ông có một cuốn sổ ghi hàng ngàn tên những người ấy.
Tôi muốn bắt đầu bức thư tôi bằng câu đó. Nhưng không hiểu vì một lẽ bí mật gì, loài cá không ưa trái cây như tôi mà lại ưa trùm. Khi Tổng thống Wilson mời ông Mc.
May thay, lần lần tôi hiểu được bản tính con người và trở nên lịch thiệp hơn, hiểu người hơn, đại lượng hơn. "Sau này, khi con trai ông ta sinh; ông lấy tên Detmer của tôi đặt tên đệm cho con ông và ông còn là bạn thân và khách hàng của chúng tôi cho tới khi ông từ trần hai mươi hai năm sau". Bạn tưởng ông Hurock tranh biện với va sao? Không, ông đã biết từ lâu rằng dùng lối đó với đào kép không được.
Mới mười tuổi ông thấy rằng ai cũng cho tên họ của mình là vô cùng quan trọng. Hồi ông Théodore Roosevelt còn làm Tổng thống, ông thú rằng trong trăm lần, ông chỉ chắc xét đoán đúng được bảy mươi lăm lần là nhiều; khả năng của ông không thể hơn được nữa. Roosevelt biết rằng một trong những cách chắc chắn dễ dàng và công hiệu nhất để làm cho một người vui lòng và nhớ tên họ người ấy và tỏ cho họ thấy rằng họ quan trọng.
"Ông có biết rằng ở Brooklyn này, không có ai trùng tên với ông không?". Cho nên trong khi nói chuyện, nếu bạn có tánh hay nhắc đi nhắc lại cho một người nghe rằng họ lầm, thì xin bạn mỗi buổi sáng, quỳ gối tụng đoạn sau này, rồi hãy điểm tâm. Hành vi của bà Lincoln, Hoàng hậu Eugénie và Bá tước phu nhân Tolstoi có những kết quả như vậy.
Và Thánh kinh có nói rằng: "Con bố thí tức là cho Cha vậy". Và cho tới nay, ông vẫn còn sốt sắng giúp đỡ đoàn của chúng tôi. chương tám Quy tắc này sẽ giúp bạn làm được những việc dị thường
Tôi bắt đầu khoe căn tôi ở đẹp, tôi thích ở đó lắm, tôi không tiếc lời khen. Kiếm một tật xấu của người dễ hơn là tìm cái hay của họ. Lúc đó, đại tá có la lên: "Thưa Tổng thống, thì chính tôi đã khuyên Ngài như vậy không?".