Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo.
Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.
Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Nhưng nó không còn ở đó. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa.
Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.
Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ.
Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây.
- Ông còn lo xa hơn tôi. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác.
Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Học mấy tiết? 3 tiết ạ.
Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Thua còn có năm nghìn an ủi.
Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.