Eve Sweet

Vụng trộm với vợ của đồng nghiệp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia.

    Và bạn liên tưởng tới Zidane. Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Thi thoảng chúng bay rợp trời.

    Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Mà không xuyên sang tai bên kia.

    Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Nếu hắn là người tài.

    Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Cậu ấy là người tốt. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).

    Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ.

    Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện.

    em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác.

    Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.

    Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Ta thấy đã đủ ớn rồi. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap