Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi.
Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả.
Tua nhanh thôi, mệt rồi. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Nhưng thấy cũng hay hay. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…
Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Hắn không thể tự tha thứ cho mình.
Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Tất cả đều không sâu đậm. Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác.
Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy.
Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều.
Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi.