Thì tôi đã nói đ àn ông có bản chất bội bạc. Là có khi nào bạn thấy một bạn gái yêu một bạn trai mà yêu bằng tâm tình người lớn mà xưng chị với người yêu mình không. Liền dưới đây tôi sẽ dành riêng cho bạn trai chuyên môn kỳ cục một mục.
Nhưng tâm honà đầy những khát vọng vĩ đại, bận rộn vì chí cả của họ nghe cần một cái gì êm dịu như tình mẫu tử, lời nói dịu hiền của chị ruột, bữa cơm dọn sẵn của chị dâu. Nhưng khi tình cảm lóng xuống, lương tâm họ làm việc mạnh. Tôi nói ít kỹ lưỡng chớ không dám nói ngủ rồi dậy dụi dụi mắt, tán dóc một hồi rồi đi ăn sáng luôn, mặc dầu trường hợp nầy không phải xảy ra ở ít bạn trai.
Nhiều bạn trai lúc 12, 13 tuổi sau khi ngủ trưa dậy hay vì một nguyên nhân kích thích xác thịt nào đó thấy dương vật mình cứng lên, bắt lo sợ, không biết tại sao và hồ nghi mình là kẻ quái gở về dâm dục hay mắc quái tật bất trị gì đây. Lúc mất tình yêu hay bị phản bội, bạn trai ghen bồng bột lắm. Họ ý thức các lối xử tiếp trong gia đình.
Đứng lên, họ đỏ mặt, nói lẹ lẹ và trông ngồi xuống cho rồi. Edward Montier nói: Đàn ông cung cấp rồi rút lui, đ àn bà thụ nhận rồi giữ gìn. Còn nhiều trường hợp khác như lúc đau bệnh, buồn, man mác, dùng quá độ đồ kích thích v.
Họ cảm thấy sự hiện diện của bạn gái là một đòi hỏi thầm kín của tâm hồn họ, một tâm hồn thèm khát niền an ủi, sự khuyến khích, ủy lạo. Bao nhiêu điều bí mật vì tín nhiệm nông nỗi bạn mắc phải lúc yêu đương cho người tình cũ, họ lôi ra bán rao tiếng xấu bạn. Điều đó không có nghĩa là họ dễ dẫn dụ bằng sự phi lý đâu.
Tihamer Toth thì viết về vấn đề nầy có dẫn một ngạn ngữ của Đức: Trong ca vũ có quỷ chơi vĩ cầm. Lúc ấy họ định giấu cho tới chừng xuống lỗ hiểu là thời gian đừng khám phá được sự gì phản bội tinh thần bức thư. Họ tưởng người yêu có tâm trạng y như của họ.
Nhiều bạn trai thành thực và nông nỗi lắm. Ngày nay ta thấy ở thành thị nhiều cô, nhiều bà rất đắc tội với chồng, với con. Hồi nhỏ họ thích nghe chuyện ma, chuyện của Jules Vernes, Tấm Cám.
Đi đứng nhà quê, nói năng thô kịch trước công chúng. tính nầy bạn trai có không thua người cha trong gia đình. Họ ngơ ngác nghe lòng thiếu thốn một cái gì.
Nhưng chúng tôi xin bạn đừng hiểu lạc quan là ngây thơ hay nói đúng hơn là khờ dại coi trái tim thanh niên nào cũng thật và tưởng lòng nào cũng yêu mình như mình yêu họ. Tự trách là một việc mà cởi mở vẫn cởi mở. Tốn tiền cất học đường, trường thi mà chỉ lo khai trí thì rồi cũng sẽ tốn tiền cất nhà ngục, nhà thương điên, nhà thương bịnh dương mai hay trại giáo hóa.
Yêu là tự hiến, và nên xứng đáng để thụ nhận. Xong, họ cũng kiếm chỗ yên để nghỉ ngơi hay làm việc. Niềm vui thiêng liêng trong sạch của con người khiết bạch cũng mất đi trong tâm hồn và trên gương mặt họ.