Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ.
Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này).
Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi.
Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.
Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân.
Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.
Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính.
Sai là vô trách nhiệm. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới.
Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít.