Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.
Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.
Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra.
Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình.
Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Thế đã là tốt lắm rồi. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác.
Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu.
Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.
Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm.
Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.