Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Tôi từ giã mái trường cấp III. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều.
Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy.
Mất cái giấc mơ đấy. Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Mà tôi đã làm gì có những cái đó.
Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Một số người trong số họ cũng biết.
Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy.
Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn.
Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Khá nhẹ nhõm và yên bình.
Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.