Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi.
Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Là tỉ mẩn, là ào ào. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết).
Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.
Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.
Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.
Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.
Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Phải vùng ra khỏi tình trạng này.
Những thứ đáng ghét nhất. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Nhưng chờ đến bao giờ.
Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Chà, ta thua hắn, có lẽ.