Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe. Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật.
Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này.
Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Bạn đã thực sự dấn thân rồi.
Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Tôi muốn thử những cách khác.
Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc. Cháu thấy bác tội lắm. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông.
Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.
Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy.
Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Giọng trầm thường xuất hiện.